Chương 163: Diệt sát! Suy đoán!

[Dịch] Võ Hiệp Triệu Hoán, Bắt Đầu Sáng Tạo Tiêu Dao Các

Lân Vũ Long

8.677 chữ

18-01-2026

Lúc này, Long Huyền và Long Minh hai vị lão tổ ngây người đứng giữa không trung, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin. Mọi chuyện vừa xảy ra quá nhanh, bọn họ chỉ thấy một đạo kim quang bắn nổ Cuồng Cốt, ngay sau đó mũi tên thứ hai đã bức lui Tát Ma Vương đang đến cứu viện, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt.

"Đây... đây là cao nhân phương nào ra tay vậy?" Long Huyền lão tổ run giọng, nhìn về phía mấy bóng người mơ hồ nơi chân trời xa.

Long Minh lão tổ thở phào nhẹ nhõm: "Bất kể là ai, cuối cùng cũng tạm thời giải quyết được mối họa trước mắt."

Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự may mắn vì sống sót sau kiếp nạn trong mắt đối phương. Nếu không phải vị cung thủ thần bí kia ra tay, hôm nay bọn họ e rằng lành ít dữ nhiều.

…………

Một bên khác, Tiễn Ẩn chậm rãi thu hồi Xạ Nhật thần cung, mày hơi nhíu lại: "Thần thức của con quái vật mọc sừng kia nhạy bén lạ thường."

Ôn Vô Đạo gật đầu tán đồng: "Nếu không phải hắn kịp thời nhắc nhở, khối thịt kia đã sớm tan thành tro bụi."

"Ha ha ha!" Tinh Vẫn lão nhân đứng bên cạnh hai người cười nói: "Vị tiểu huynh đệ này đã đủ lợi hại rồi. Phải biết rằng, Tát Ma Vương năm đó ở Tiên giới chính là cường giả cấp Địa Tiên!"

"Địa Tiên?" Đồng tử Ôn Vô Đạo hơi co lại, trong lòng thầm kinh hãi. Tuy đã đoán Tát Ma Vương có lai lịch bất phàm, nhưng không ngờ lại là một tồn tại khủng bố đến vậy.

Tinh Vẫn lão nhân vuốt râu nói: "May mà bị thiên địa pháp tắc của thế giới này áp chế, nếu không với thực lực thời kỳ toàn thịnh của hắn, e rằng..." Lời chưa nói hết nhưng ý đã rất rõ ràng. Ôn Vô Đạo không khỏi thầm may mắn, nếu thật sự đối đầu với Tát Ma Vương thời kỳ đỉnh cao, ngay cả Tiễn Ẩn cũng không phải là đối thủ của hắn.

"Tiền bối biết thật nhiều." Ôn Vô Đạo quay sang Tinh Vẫn lão nhân, trịnh trọng chắp tay: "Đa tạ tiền bối năm đó đã tặng cho Dương Quá truyền tống lệnh bài kia, nếu không..."

Tinh Vẫn lão nhân xua tay, trong mắt lóe lên một tia hồi tưởng: "Tiểu tử đó mệnh không nên tuyệt. Trái lại là các ngươi..." Lão nhìn Tiễn Ẩn một lát, rồi nói đầy ẩn ý: "Xem ra nền tảng của Tiêu Dao Các, còn sâu hơn lão phu tưởng tượng nhiều."

Tiễn Ẩn vẫn im lặng, chỉ đưa mắt nhìn về phía xa — nơi Tát Ma Vương bỏ chạy, mây đen vẫn đang cuồn cuộn ẩn hiện.

Ôn Vô Đạo thuận theo ánh mắt của hắn nhìn sang, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng: "Chuyện này e rằng vẫn chưa kết thúc. Tát Ma Vương kia đã từng là Địa Tiên, chắc chắn vẫn còn thủ đoạn khác..."

Tinh Vẫn lão nhân gật đầu, từ trong ngực lấy ra một chiếc tinh bàn: "Lão phu vừa rồi thôi diễn thiên cơ, phát hiện phía sau Thiên Ma chi loạn lần này dường như có chút không ổn, số lượng không khớp lắm..."

Ôn Vô Đạo và Tiễn Ẩn nhìn nhau, đều không hiểu thâm ý trong lời của Tinh Vẫn lão nhân. "Số lượng không đúng" là có ý gì?

Tinh Vẫn lão nhân lướt ngón tay nhanh trên tinh bàn, tinh quang lưu chuyển tạo thành một đồ án phức tạp: "Trước đây Vọng Tinh Đài đã thôi diễn về Vực Ngoại Thiên Ma còn sót lại trong Linh Võ thế giới, lúc đó chỉ tính ra Tát Ma Vương là một tồn tại cấp vương."

Lão ngẩng đầu quét mắt nhìn đám thiên ma bình thường dày đặc bên ngoài thành: "Hơn nữa, số lượng thiên ma cấp thấp này cũng vượt xa dự kiến... Sau đại thanh trừng năm đó, không lẽ nào lại có nhiều cá lọt lưới như vậy."

"Ý của tiền bối là..." Trong mắt Ôn Vô Đạo lóe lên tinh quang: "Có Vực Ngoại Thiên Ma từ thế giới khác vượt giới mà đến?"

Tinh Vẫn lão nhân hơi kinh ngạc nhìn hắn một cái, tinh bàn trong tay xoay chuyển càng nhanh hơn: "Không sai. Lão phu quan sát thấy khí tức của đám thiên ma này rất hỗn tạp, ít nhất hai phần ba không phải là đám còn sót lại năm đó."

Tiễn Ẩn đột nhiên lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng: "Không gian nứt vỡ."

"Đúng vậy!" Tinh Vẫn lão nhân đập mạnh vào đùi, "Vị đạo hữu này đã nói đúng mấu chốt rồi! Lão phu nghi ngờ không gian bích lũy của Linh Võ thế giới đã xảy ra vấn đề, khiến Vực Ngoại Thiên Ma từ các tiểu thế giới khác có thể vượt giới mà đến!"

Ôn Vô Đạo chau mày. Nếu suy đoán này là thật, tình hình còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng rất nhiều – nghĩa là bọn họ phải đối mặt không phải một đám tàn binh bại tướng, mà là đại quân Vực Ngoại Thiên Ma vô tận!

"Tiền bối có thôi diễn ra được vị trí của không gian nứt vỡ không?" Ôn Vô Đạo trầm giọng hỏi.

Tinh Vẫn lão nhân lộ vẻ khó xử: "Lão phu đã thử rồi, nhưng..." Lão chỉ vào mấy điểm sáng mờ ảo trên tinh bàn, "Những nơi đó thiên cơ hỗn loạn, hoàn toàn không thể định vị chính xác."

Ngay lúc Tinh Vẫn lão nhân đang phiền não vì không thể tính toán ra vị trí cụ thể của không gian nứt vỡ, hai bóng người đã xé gió bay tới, chính là hai vị lão tổ của Long Uyên Hoàng Triều – Long Huyền và Long Minh.

"Tiền bối! Người đích thân đến sao?" Long Huyền lão tổ vừa nhìn đã nhận ra Tinh Vẫn lão nhân, vội vàng tiến lên cung kính hành lễ. Long Minh lão tổ cũng theo sát phía sau, trong mắt tràn đầy vui mừng và kinh ngạc: "Không ngờ Vọng Tinh Đài lần này lại phái Tinh Vẫn tiền bối đến!"

Tinh Vẫn lão nhân xua tay, chỉ vào Ôn Vô Đạo và Tiễn Ẩn bên cạnh: "Không cần cảm tạ lão phu, người hóa giải nguy cơ lần này là hai vị bằng hữu của Tiêu Dao Các đây."

Hai vị lão tổ lúc này mới chuyển ánh mắt sang Ôn Vô Đạo và Tiễn Ẩn. Khi ánh mắt của họ rơi vào cây trường cung cổ xưa sau lưng Tiễn Ẩn, đồng tử cùng lúc co rụt lại – chính cây cung này đã bắn ra thần tiễn, dễ dàng đánh bại Cuồng Cốt vương khiến họ bó tay hết cách!

Tinh Vẫn lão nhân giới thiệu cho hai bên: "Vị này là thiếu các chủ Tiêu Dao Các, Ôn Vô Đạo, chắc hẳn hai vị cũng đã nghe danh." Lão lại nhìn sang Tiễn Ẩn, vừa định mở lời –

"Tiễn Ẩn." Tiễn Ẩn tự báo tên mình, giọng nói bình thản không một gợn sóng.

Long Huyền lão tổ vội vàng chắp tay: "Đa tạ hai vị đã ra tay cứu giúp! Nếu không phải hai vị kịp thời đến, e rằng Đại Dực chi thành..."

Long Minh lão tổ cũng trịnh trọng hành lễ: "Ơn cứu mạng này, Long Uyên Hoàng Triều trên dưới sẽ không bao giờ quên!"

Ôn Vô Đạo thản nhiên cười: "Hai vị tiền bối nói quá lời rồi. Cùng là nhân tộc, giúp đỡ lẫn nhau vốn là chuyện nên làm."

Còn Tiễn Ẩn thì vẫn im lặng.

Thấy vậy, Tinh Vẫn lão nhân cười ha hả, ống tay áo không gió tự bay, phá vỡ bầu không khí có phần nặng nề. Lão nhìn xuống hàng ngàn Vực Ngoại Thiên Ma đang bị trận pháp vây khốn bên dưới, trong mắt lóe lên một tia chiến ý đã lâu không thấy.

"Bộ xương già này của lão phu cũng nên hoạt động một chút rồi." Tinh Vẫn lão nhân vặn cổ, phát ra những tiếng răng rắc giòn tan, "Bao nhiêu năm không động thủ, không biết có lụt nghề không nữa."

Long Huyền và Long Minh hai vị lão tổ nghe vậy đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy kinh ngạc – vị cao nhân ẩn thế của Vọng Tinh Đài này, hôm nay lại muốn đích thân ra tay sao?

Tinh Vẫn lão nhân bước lên một bước, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Ôn Vô Đạo: "Tiểu hữu, vừa rồi nghe nói ngươi muốn lấy đám Thiên Ma này để luyện tay? Nếu không ngại, có thể nhường cho lão phu không?"

Ôn Vô Đạo khẽ cười: "Tiền bối cứ tự nhiên, vãn bối đã hết hứng rồi."

"Đa tạ." Tinh Vẫn lão nhân khẽ gật đầu, sau đó xoay người đối mặt với đám Thiên Ma đang bị vây khốn. Gương mặt hiền từ ban đầu bỗng chốc trở nên nghiêm nghị, trong đôi mắt bùng lên ánh sao rực rỡ.

"Chu thiên tinh đấu, nghe ta hiệu lệnh!"

Theo tiếng quát khẽ của lão, trên bầu trời đột nhiên hiện ra một hư ảnh tinh bàn khổng lồ có đường kính ngàn trượng. Tinh bàn ấy chậm rãi xoay tròn, ba trăm sáu mươi lăm ngôi sao trên đó vận hành theo quỹ đạo huyền ảo, tỏa ra luồng dao động khiến người ta kinh sợ.

"Thủ đoạn thật tinh diệu!" Ôn Vô Đạo sáng mắt lên, không khỏi thán phục. Cách thức điều khiển sức mạnh của các vì sao thế này quả thực khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Tinh Vẫn lão nhân hai tay kết ấn, hư ảnh tinh bàn khổng lồ kia liền tăng tốc xoay tròn. Mỗi một ngôi sao đều bắn ra một luồng sáng, đan dệt thành một tấm lưới sao dày đặc không một kẽ hở, bao trùm toàn bộ mấy ngàn thiên ma phía dưới.

"Diệt."

Một chữ thốt ra nhẹ bẫng, lưới sao đột nhiên siết lại. Lũ thiên ma hung tợn đáng sợ kia còn không kịp hét lên một tiếng thảm thiết đã hóa thành bột mịn trong ánh sao rực rỡ! Từ đầu đến cuối, chúng không có lấy một tia sức lực phản kháng.

Ôn Vô Đạo thầm kinh hãi. Mặc dù đám thiên ma này đa phần chỉ ở niết bàn cảnh, nhưng số lượng đông như vậy, đổi lại là cường giả phá toái hư không bình thường cũng phải tốn không ít công sức. Vậy mà Tinh Vẫn lão nhân lại nhẹ nhàng thong dong như phủi đi một lớp bụi, thực lực này quả thật sâu không lường được.

"Tiền bối thật cao tay." Ôn Vô Đạo chân thành tán thưởng.

Tinh Vẫn lão nhân thu lại thần thông, khôi phục dáng vẻ hiền từ phúc hậu: "Chỉ là chút tài mọn, không thể so với thần thông nhất tiễn phá vạn pháp của Tiễn Ẩn đạo hữu được."

Tiễn Ẩn nghe vậy, chỉ hờ hững liếc Tinh Vẫn lão nhân một cái, không nói gì thêm.

………………

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!